“Bố mẹ sắp ly hôn ạ?” - Khi hỏi mẹ câu ấy, tôi 4 tuổi. Mẹ trả lời
gần như ngay lập tức: “Không, tất nhiên là không! Sao con lại nghĩ thế?”. Tôi
chẳng nhớ mình đã nói gì tiếp , nhưng cuộc nói chuyện của hai mẹ con nhanh
chóng chuyển sang chủ đề khác.
Rồi sau đó tôi nghe mẹ thì thầm bên điện thoại kể ai đó nghe về
câu tôi đã hỏi. Hẳn khi ấy mẹ nghĩ “làm sao đứa con gái bé nhỏ của tôi - bà mẹ
suốt ngày ở nhà nội trợ, lại biết được đến hai tiếng li dị!”. CLICK
Thực ra bố mẹ không hẳn là suốt ngày la hét cãi cọ hay đóng sầm
cửa trước mặt nhau. Mâu thuẫn giữa họ không hề rõ ràng, đặc biệt trước mặt đứa
con gái bé nhỏ là tôi. Nhưng bằng cách nào đó, ở tuổi ấy, tôi vẫn cảm nhận được
rằng hôn nhân của bố mẹ không hạnh phúc.
Cuối cùng bố mẹ cũng li dị, 4 năm sau, ngay vào sinh nhật lần thứ
tám của tôi. Khi hai chị em tôi sắp bước vào tuổi teen thì bố kết hôn, và gần
như biến mất khỏi cuộc đời của ba mẹ con. CLICK
Cuộc li hôn của bố mẹ đương nhiên là chuyện buồn, là mất mát, là
một điều không may, nhưng nó dạy cho tôi một bài học quan trọng: Bạn chẳng thế
có được tuổi thơ hạnh phúc bên những người bố, người mẹ khốn khổ. Chính vì lẽ
đó, tôi đã quyết định, sau này kết hôn rồi sinh con, tôi sẽ làm bất cứ gì có
thể để hôn nhân của mình được lâu dài và hạnh phúc. Cho dù điều ấy không thể,
thì ít nhất, tôi cũng sẽ làm hết sức để tình cảm vợ chồng luôn phát triển tích
cực, vì chính các con.
Nhiều năm sau, tôi gặp người đàn ông tuyệt vời rồi kết hôn với anh
ấy. Sắp tới chúng tôi sẽ kỷ niệm 10 năm hôn nhân. Chúng tôi hạnh phúc, và vì
tôi muốn sống hạnh phúc trong cuộc hôn nhân của mình, muốn mang đến cho con
trai ba tuổi ngôi nhà luôn ngập tràn niềm vui - điều tôi đã không có khi còn là
đứa trẻ - tôi đặt hôn nhân lên trên hết. Chồng tôi luôn là ưu tiên số một, tôi
đặt anh lên trên tất cả những người khác trong cuộc sống của mình, kể cả con
trai thân yêu.
Bạn có thể gọi tôi là bà mẹ ích kỷ, gớm ghiếc, nhưng hãy nghe tôi
giải thích. Đặt hôn nhân lên trên hết thực ra đồng nghĩa với việc tôi đang bảo
vệ mối quan hệ của mình với chồng - chìa khóa cho tuổi thơ hạnh phúc của con
tôi.
Tôi luôn nhắc nhở mình hãy chung sống vui với anh ấy, bất chấp
những thay đổi mà hai vợ chồng sẽ trải qua trong cuộc sống, đặc biệt từ khi con
chào đời. Rõ ràng những khó khăn trong việc chăm sóc em bé, những vất vả hôm
sớm sẽ không còn là vấn đề nếu ta nhìn chúng nhẹ nhàng đi, đẩy mục đích “sống
hạnh phúc, vui vẻ bên nhau” lên hàng quan trọng.
Đặt hôn nhân lên đầu tiên không có nghĩa là bạn bỏ lơ con cái. Cả
tôi và chồng đều là những người cha, người mẹ vô cùng trách nhiệm. Chúng tôi
thường xuyên nói với con “con là tình yêu trong đời bố mẹ/ là tài sản quý giá
nhất của bố mẹ/ bố mẹ không thể hình dung cuộc sống này sẽ ra sao nếu không có
con”…
Chúng tôi cùng chung tay chăm sóc con, dành thời gian chơi với con, nhưng
chúng tôi không vì thế mà quên thời gian dành cho nhau. Thi thoảng chúng tôi sẽ
đưa nhau đi hò hẹn đâu đó, một bữa tối lãng mạn hay bữa trưa bất ngờ, chúng tôi
thường xuyên giúp đỡ nhau việc nhà, chuyện trò thủ thỉ và không bao giờ để em
bé ngủ chung cùng bố mẹ.
Ông xã là điều tuyệt vời nhất tôi có, và yêu anh ấy hàng đầu càng
là điều tuyệt vời nhất tôi đã làm được. Bạn hãy tin tôi, tình cảm vợ chồng có
tốt đẹp thì mới mong con mình hạnh phúc.
TRUAGE CỦA BẠN LÀ BAO NHIÊU?
“Bố mẹ sắp ly hôn ạ?” - Khi hỏi mẹ câu ấy, tôi 4 tuổi. Mẹ trả lời
gần như ngay lập tức: “Không, tất nhiên là không! Sao con lại nghĩ thế?”. Tôi
chẳng nhớ mình đã nói gì tiếp , nhưng cuộc nói chuyện của hai mẹ con nhanh
chóng chuyển sang chủ đề khác.Chúng tôi cùng chung tay chăm sóc con, dành thời gian chơi với con, nhưng chúng tôi không vì thế mà quên thời gian dành cho nhau. Thi thoảng chúng tôi sẽ đưa nhau đi hò hẹn đâu đó, một bữa tối lãng mạn hay bữa trưa bất ngờ, chúng tôi thường xuyên giúp đỡ nhau việc nhà, chuyện trò thủ thỉ và không bao giờ để em bé ngủ chung cùng bố mẹ.
TRUAGE CỦA BẠN LÀ BAO NHIÊU?
0 nhận xét :
Đăng nhận xét